Hoắc Kiều kéo cô ấy qua: “Bọn em còn đang thiếu một chân đây này! Chị chơi với hai đứa chúng em nhé! Chị ngồi đây này... Nhớ phải cẩn thận kẻo Lục U nhìn trộm nhé!”
Lục U bĩu môi với Hoắc Kiều.
Lục Khiêm và Minh Châu nhìn nhau, Minh Châu lấy trong túi ra hai bao lì xì dày cội người trong nhà nhắc đến cháu suốt, cuối cùng cũng đã gặp được cháu rồi.”
“Cháu là An Nhiên phải không!"
Bao lì xì quá dày, An Nhiên không tiện nhận.
Lục Khiêm cười xòa: “Là cho mẹ Lâm Hi đấy! Cậu nhóc kia trông đáng yêu quá.”
Ôn Noãn bưng chén trà quả: “Nhận lấy đi! Cô Doãn Tư và dượng cũng hiếm khi qua đây.” An Nhiên cảm thấy bất an, nhưng vẫn nhận lấy.
Cô ấy được đối xử tử tế ở nhà họ Hoäc, bố mẹ Tôn thấy mà khó chịu, Tôn Điềm nhà bọn họ ngồi đây mãi rồi mà hai vợ chồng Lục Khiêm cũng không thèm cho một hai đồng làm quà, thế mà người dưng nước lã như An Nhiên lại được lì xì.