Hoắc Doãn Tư hỏi, người hầu trả lời rất tự nhiên: “Cô An chờ ở bên ngoài đó ạI”
Nói dứt lời, cô ta còn lén liếc Tôn Điềm một cái.
Người hầu trong nhà cũng rất biết nhìn người, tuy nói cô An sinh con cho nhà họ Hoắc, lần trước cũng sắp hòa thuận êm ấm với cậu Doãn Tư đến nơi rồi, thế mà lại có một khoảng thời gian không hề đến đây, bữa cơm tất niên cũng không đến tham gia.
Ngược lại, cô Tôn lại xuất hiện.
Người hầu nhận định rằng, cô Tôn mới là vợ cả.
Cô ta nói xong, Hoắc Doãn Tư cũng hiểu được ý của An Nhiên, cô ấy không muốn đi vào... Vì thế cậu ấy đặt cuốn tạp chí trong tay xuống, lấy áo khoác của Lâm Hi mặc vào cho cậu nhóc, còn lấy cái gối nhỏ cho cậu nhóc ôm.
Lúc ra đến cửa thì vẫn đánh động đến Hoắc Minh.
Qua chuyện vừa rồi, Hoắc Minh rất không hài lòng với cậu ấy, đang yên đang lành lại để vợ bỏ đi mất, kiếm được nhiều tiền như vậy thì có ích gì?