An Nhiên sờ nhẹ lên thân chai, cười nhạt: “Là Tổng Giám đốc Cố đặt lò rượu cho tôi đấy, tổng cộng hai chai.”
Lý Tư Ỷ phải nhìn cô bằng con mắt khác: “An Nhiên, cô xem ông già kia là máy rút tiền rồi hả?”
An Nhiên cũng không lừa cô ấy: “Đi theo Tổng Giám đốc Cố được không ít thứ tốt.”
“Tham lam!”
Lý Tư Ỷ vừa trào phúng vừa rót rượu, hớp một ngụm mất nửa ly.
An Nhiên cản lại: “Rượu này không uống như thế.”
Lý Tư Ỷ mặc kệ: “ Dù sao tối nay tôi nương nhờ ở đây rồi! Tôi biết cô cũng cô đơn lạnh lẽo hệt như tôi thôi... An Nhiên, cô đừng giả vờ nữa, cô thích diễn quá! Tôi cảm thấy cô trước đây dễ thương hơn nhiều, Hoắc Doấn Tư không thích mà cô vẫn dám theo đuổi anh ta... Hồi đó rõ ràng là cô không có gì cả nhưng lại vô cùng can đảm, bây giờ không dễ thương chút nào!”