Lý Tư Ỷ hỏi xong thì có hơi hối hận.
Không ngờ An Nhiên chẳng những không tức giận mà còn trả lời lại: “Tay nghề của tôi có tốt đến đâu cũng không thể thắng nổi đầu bếp nhà họ Hoắc.”
Lý Tư Ỷ bị lọt hố. Cô ấy cũng không tức giận: “Ý cô là cô dùng sức hấp dẫn để hạ gục người ta.”
Động tác cắt thức ăn của An Nhiên khựng lại, cười tự giễu: “Có lẽ là lúc đó ánh mắt anh ấy không tốt! Đừng nói nữa, đều qua rồi!"
Lý Tư Ỷ dùng tăm chọn lựa món trái cây mình thích, nằm ườn ra ghế salon, cắn chặt không buông: “Nhưng hai người có con chung nha! Cô nghĩ đi... Chỉ cần còn đứa trẻ thì hai người không bao giờ cắt đứt hoàn toàn được, ngày nào đó Hoắc Doãn Tư sang đây thăm Lâm Hi, đêm tối gió lộng ông trời lại cho thêm trận mưa, cô giữ anh ta lại, tắm rửa thay quần áo. xong, tôi không tin tên đàn ông mới 30 như Hoắc Doãn Tư có thể nhịn được, nếu ăn rồi thì phải chịu trách nhiệm với cô.”