Bố ruột hăng giọng: “An Nhiên đâu?”
Hoắc Doãn Tư mò một điếu thuốc thơm trong túi áo ra, rít một hơi sâu rồi nói: “Chia tay.” Hoắc Minh cười lạnh.
Ông đập một tờ hợp đồng lên nóc xe: “Cái này là gì đây? Sao, Hoắc Doãn Tư cánh con cứng cáp rồi, còn biết bàn điều kiện với phụ nữ...”
Ông lại lấy xuống, đọc cho Hoắc Doãn Tư nghe: “Mỗi tháng hai trăm ngàn tiền nuôi dưỡng! Hoắc Doãn Tư... Tổng Giám đốc Hoắc, Lâm Hi bảo bối nhà bố mỗi tháng chỉ đáng giá hai trăm ngàn? Con là đang đuổi người hay nhục mạ người ta! Bố nghe nói giờ tiền lương hàng năm của An Nhiên cũng đã khoảng tám triệu rồi, con keo kiệt như thế có thể theo đuổi vợ được sao!... Đúng là làm cho nhà họ Hoắc mất mặt mà.”
Hoắc Doãn Tư cầm điếu thuốc, liếc mắt nhìn bố ruột: “Con gái mới cần nuôi trong giàu sang.”