Động tác này rất có mùi vị phụ nữ, thế nhưng An Nhiên chẳng hề hay biết.
Hoắc Doãn Tư một tay ôm Lâm Hi, đôi mắt đem cứ nhìn chằm chằm vào An Nhiên, vẫn là gương mặt đó nhưng đã không còn dáng vẻ của ba năm trước nữa rồi.
Gầy hơn rất nhiều, mặt mũi cũng rõ nét hơn.
Cô ở nhà nên chỉ mặc áo sơ mi tơ tằm màu hồng nhạt, bên dưới là chiếc váy đuôi cá dệt kim, trông rất xinh đẹp. Hồi lâu sau, Hoắc Doãn Tư mới nhàn nhạt nói: “Đúng, kêu dì là được rồi.”
An Nhiên miễn cưỡng cười một cái.
Cô vẫy tay với Lâm Hi, Tiểu Lâm Hi lại không chịu, nhỏ giọng la hét: “Con muốn mẹ, con muốn mẹ đi theo.”