Cách một lớp thủy tinh, cô nhìn thấy Hoắc Doãn Tư đang uống cà phê cùng một cô gái, có lẽ là đối tượng mới của cậu, thế nhưng lúc người kia quay mặt sang lại làm An Nhiên ngơ ngác, lại là Tôn Điềm.
Bọn họ lại ở cùng nhau? Lúc này mà bỏ đi đột ngột cũng không ổn, dù gì Hoäc Doãn Tư cũng đã bắt gặp cô.
Ánh mắt cậu sâu thẳm, bình tình nhìn cô đang nắm tay Lâm Hi, sau đó nói với Tôn Điềm ngồi đối diện: “Chuyện này tôi sẽ cân nhắc, cô nhắn lại với bố mẹ cô đi.”
Mắt Tôn Điềm ngập nước: “Hoäc Doãn Tư, em chỉ có thể cầu xin anh!”
Hoắc Doãn Tư cười nhạt rồi đứng dậy xin lỗi bảo không tiếp chuyện được nữa, Tôn Điềm đứng dậy theo thì nhìn thấy An Nhiên, không chỉ có một mình mà còn dẫn theo cả nhà.
Cậu bé trong lòng cô đẹp chói mắt.
Tôn Điềm thừa nhận, đến giờ cô ta vẫn có chút ghen ty, cô ta cảm thấy nếu không có đứa nhỏ kia thì chưa chắc Hoäc Doãn Tư đã chọn An Nhiên, nhưng mà nghe nói bọn họ đã chia tay rồi.