Nếu không phải có Lâm Hi, những thứ khách sáo này bọn họ cũng không cần phải có. An Nhiên khẽ gật đầu một cái.
Cô cũng không về ngay mà chậm rãi uống hết ly cà phê, giữa ngày cuối năm mà Hoäc Doãn Tư lại gọi cho cô một ly cà phê đá, đủ để tỏ rõ mọi thứ.
Cô cũng không phải người kiểu cách, đã chia tay rồi cũng chẳng trông mong vào sự quan tâm của người đàn ông nữa. Thân phận của cô trong lòng Hoäc Doãn Tư chẳng qua chỉ là mẹ của Lâm Hi mà thôi. Lúc đi về, toàn thân An Nhiên lạnh như băng...
Thế nhưng nếu hỏi cô có hối hận hay không thì là không, hai người không cùng tần số nếu thật sự kết hôn sẽ cãi vả mỗi ngày, càng tạo cho Lâm Hi tổn thương lớn hơn mà thôi.
Lúc về căn hộ, dì Lâm đã dẫn Lâm Hi về. Ngoại trừ bọn họ còn có Lâm Bân, chị dâu Thục Phân và con của hai người nọ, cả nhà vừa nói vừa cười trông rất náo nhiệt. An Nhiên mở cửa ra thì sửng sốt.