Hoäc Doãn Tư mặc áo len màu đen, tròng một tay vào áo măng tô màu xám, trông điệu bộ có vẻ đang định đi.
An Nhiên chạm vào ngực cậu.
Cậu dùng một tay kéo cô vào, giọng rất nhạt: “Về rồi?”
Cậu vừa nói vừa nhìn ra sau lưng, nói: “Dì Lâm dẫn Lâm Hi ra ngoài chơi rồi!”
An Nhiên muốn hỏi sao cậu cũng ở đây, có vẻ như cậu cũng biết nên nói luôn: “Anh mang đồ đến cho Lâm Hi, đi ngay đây!”
Dường như Hoäc Doãn Tư vẫn thấy chưa đủ, cậu mặc áo khoác hẳn hoi rồi giương mắt nhìn vali của cô: “Tôi có chuyện liên quan đến Lâm Hi muốn bàn bạc với em, giờ em có tiện không?”