An Nhiên khẽ kéo khăn quàng cổ, lúc cô quay người đi không khỏi nghĩ...
Muốn điên, thật ra cũng cần có vốn liếng.
Nếu không có vốn liếng thì tốt nhất phải giữ lý trí, không nên tùy tiện động lòng.
Những ngày qua cô ở cạnh Hoắc Doãn Tư cảm thấy vô cùng ngọt ngào, nhưng chung quy cũng vì bọn họ còn chưa giải quyết vấn đề đã tùy tiện sống cùng nhau, bây giờ xích mích chia tay chỉ cảm thấy hoang đường.
An Nhiên cũng không cảm thấy là Hoắc Doãn Tư sai hay là mình sai.
Chỉ là cô hơi thất vọng...
Hai giờ đúng, máy bay cất cánh đến thành phố H.
Sau khi hạ cánh, Cố Vân Phàm cho tài xế của mình đi đón An Nhiên, An Nhiên còn chưa kịp cất vali ở khách sạn đã đến thẳng trụ sở chính của Cố Thị.