Lúc dì Lâm hỏi đến, Lâm Hi cũng ngẩng đầu lên nhìn mẹ.
Cậu nhóc tuy nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu được chút chuyện, cậu bé dè dặt kéo lấy tay An Nhiên, kêu như một con mèo nhỏ: “Mẹ.”
Mắt An Nhiên càng đỏ thêm.
Cô ngồi xổm xuống nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu Lâm Hi: “Mẹ không sao.”
An Nhiên võ về Lâm Hi một hồi, cho đến tận khi cậu bé lại vui vẻ về phòng chơi bóng da mới thôi. Dì Lâm vẫn còn ngồi gói sủi cảo, thấy Lâm Hi đi rồi mới kéo An Nhiên qua nhỏ giọng hỏi: “Cãi nhau với cậu Hoặc à?”
An Nhiên cũng không giấu giếm, kể lại mọi chuyện cho dì nghe.
Dì Lâm im lặng hồi lâu mới chậm chạp lên tiếng: “Cậu Hoắc là người rất tốt, nhìn ra được là thật sự có tình cảm với cô, nhưng giày có vừa chân hay không thì chỉ có bản thân mình mới biết, người ta hay nói chỉ khuyên làm lành chứ không khuyên chia tay, nhưng cuối cùng vẫn phải do cô quyết định, tóm lại mặc kệ ra sao dì cũng sẽ giúp cô chăm sóc Lâm Hi thật tốt.”