Ngón tay thon dài của cậu nhẹ nhàng lướt qua phần hợp đồng, lạnh nhạt nói: “Quyền thế và danh phận cũng không giữ được em sao? An Nhiên, không tới nửa năm Cố Thị sẽ không thể lắng xuống.”
Con ngươi An Nhiên co rụt lại.
Lúc đến đây cô cho là cậu sẽ tức giận, sẽ phản đối nên còn trên xe cô đã nghĩ sẽ nhượng bộ một chút, nhưng cô không ngờ Hoắc Doãn Tư lại có thể tuyệt tình như vậy... Cuối cùng cô đã hiểu, cậu để ý tới những chuyện đêm đó nghe được ở câu lạc bộ thế nào, có lẽ chỉ là lời ngọt ngào trót lưỡi để mê hoặc cô, có lẽ trong lòng cậu chưa từng thật sự tin tưởng cô, luôn nghĩ rằng cô có mờ ám với Cố Vân Phàm.
An Nhiên cụp mắt.
Cô cẩn thận nghĩ lại xem mình muốn gì, cũng suy tính sự ảnh hưởng khi mình quyết liệt đối đầu với Hoắc Doãn Tư. Cô nghĩ ngợi chừng năm phút, trong thời gian đó Hoắc Doãn Tư vẫn một mực nhìn cô chăm chú.
Từ đầu đến cuối cậu vẫn cho rằng người thông minh thì sẽ biết phải lựa chọn thế nào.