Hoắc Doãn Tư cười lạnh: “Đã sắp xếp hành lý chưa? Sắp xếp xong thì đến chỗ anh một chuyến đi.”
Cậu nói xong thì cúp máy ngay.
Bên kia, An Nhiên cầm điện thoại đờ người ra một hồi lâu. Cô cũng không phải người không biết nhìn, rõ là Hoắc Doãn Tư đang mất hứng, không muốn cho cô đến thành phố H.
Thế nhưng bất luận ra sao, chuyến này cô nhất định phải đi.
Lùi một bước mà nói, không liên quan đến tình cảm thì cũng vì đạo đức nghề nghiệp của cô.
Tóm lại thì An Nhiên vẫn để ý đến Hoắc Doãn Tư, cô dọn dẹp một chút rồi đón xe đến tập đoàn Hoắc Thị trước, cô vừa đến đã thấy thư ký Nghiêm đang chờ dưới tầng, chị ấy đi sóng vai với An Nhiên, nhỏ giọng nói: “Tổng Giám đốc trông mất hứng rồi, hai người lại cãi nhau à?”
An Nhiên lắc đầu: “Không có.”
Nhưng có khi một lát sẽ cãi nhau.
Thư ký Nghiêm thở phào nhẹ nhõm, dẫn cô đến phòng làm việc của Tổng Giám đốc, sau khi dẫn người đến cũng chẳng đoái hoài gì đến chuyện trà nước, chỉ nhường không gian riêng tư cho bọn họ.