Thực ra thì những điều này đều không đáng tin cậy, chỉ khi cô có sự nghiệp của riêng mình thì mới có thể nói cô không trèo cao, càng không phải bay lên cành cao làm phượng hoàng.
An Nhiên nói xong, Hoắc Doãn Tư cũng không muốn tranh cãi với cô, thay vào đó là chạm nhẹ vào mặt của đối phương: “Được rồi, năm sau lại nói.”
Cậu khó có được lần dễ chịu như vậy, cho nên trong lòng của An Nhiên cảm thấy rất vui mừng, bởi vì kể từ khi đoàn tụ đến nay, hầu như luôn là cậu chủ động, mà cô cũng rất hiếm khi chủ động đến gần cậu, nhưng lúc này cô lại rất muốn thân mật với cậu.
Nhưng ngay khi cô ngồi lên người cậu, đôi mắt đen láy của Hoắc Doãn Tư lại lộ ra vẻ thâm trầm: “An Nhiên, em có biết mình đang làm gì không?”
Sau đó cậu lại ghé vào sau tai cô, cắn nhẹ vào má rồi thì thầm: “Tìm chết đấy!"
Nhưng cuối cùng chỉ thấy cánh tay thon dài của An Nhiên ôm lấy cậu, sau đó ngẩng đầu hôn lên chiếc cằm xinh đẹp và mịn màng của cậu, trên người của cậu mang theo mùi nước cạo râu sảng khoái...
Hoắc Doãn Tư không đáp lại, chỉ cúi đầu nhìn về phía cô.
Mà khuôn mặt của An Nhiên lại hơi đỏ lên, cô ngậm lấy đôi môi của cậu rồi hôn lên, sau đó thâm nhập vào trong...