Bởi vì lúc này bọn họ đang ở cùng một nhau, cho nên không có gì là không thể nói, không có gì là không thể làm, khiến trong lòng của An Nhiên có chút mềm mại, cô dùng khăn nhẹ nhàng quấn mái tóc ướt của cậu, sau đó vừa nhẹ nhàng vừa lau vừa lẩm bẩm nói: “Sau bấy nhiêu năm mà anh vẫn không thay đổi chút nào.
“Thật sao?”
Một tay của Hoắc Doãn Tư ôm lấy vòng eo của cô khẽ vuốt ve qua lại, ý vị ám chỉ rất rõ ràng.
An Nhiên không dám trêu chọc cậu mà chỉ chuyên tâm lau tóc, thật lâu sau mới dám nhỏ giọng nói: "Được rồi! Đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi làm."
Nhưng cô lại bị cậu bóp chặt lấy vòng eo để ngăn cô đứng dậy: “An Nhiên, em vẫn chưa chúc mừng sinh nhật anh.”
Mặc dù trước đây cậu không để ý đến sinh nhật cho lắm, nhưng năm nay thì khác, bởi vì năm nay cậu đã có An Nhiên và Lâm Hi.
An Nhiên ngồi nghiêng ở trên đùi của cậu, cho nên có thể cảm nhận được thân thể nóng rực của người đàn ông, thực ra thì cô cảm thấy có chút sợ cậu lại làm ra chuyện xăng bậy, cho nên bản thân chỉ có thể ngoan ngoãn theo đó mà dựa đầu vào vai của cậu: "Không phải em tặng quà cho anh rồi sao?"