Kiểu dáng của nó giống như chiếc dành cho các cặp đôi mà Hoắc Doãn Tư đeo hồi đó, nhưng An Nhiên nhớ rõ là chiếc đồng hồ này không còn được bán trên thị trường nữa, bởi vì nó đã được cậu mua lại.
Trong lòng cô có nhiều cảm xúc lẫn lộn, sau đó lại nhìn xuống chiếc nhẫn ở giữa ngón tay mình, mà cái này cũng là tâm ý của cậu, nhưng An Nhiên không tìm ra được cảm giác kinh ngạc và hồi hộp như lúc đầu đó, cũng không phải là chuyện có liên quan đến việc yêu hay không mà có lẽ là do bản thân đã trải qua quá nhiều chuyện.
Cô không đeo thử chiếc đồng hồ kia mà nhẹ nhàng đặt nó trở lại.
Ở cửa, Hoắc Doãn Tư đứng đó.
Cậu cởi cà vạt ra rồi xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay, đồng thời để lộ bắp †ay rắn chắc của chàng trai trẻ, từ đó tạo cho cậu vài phần giản dị và trưởng thành hơn.