Nếu Hoäc Doãn Tư không nói, có lẽ cả đời này An Nhiên cũng sẽ không hỏi, nhưng không có người phụ nữ nào mà không quan tâm đến loại chuyện này.
Lúc này cậu lại thản nhiên nói, khiến cho An Nhiên đang tựa vào lưng vách thang máy ngẩng đầu nhìn về phía cậu, trong mắt còn có chút ngấn nước.
Hoắc Doãn Tư có thể nhìn ra được tâm tư của cô.
Cho dù mấy năm nay An Nhiên có trở thành dáng vẻ gì, năng lực có ra sao, khi ở trong vòng tay cậu bị cậu chơi đùa, cô vẫn sẽ luôn thành thật.
Cho dù là cơ thể hay là miệng.
Mặc dù Hoắc Doãn Tư đã động tình, nhưng do trong thang máy có giám sát, cho nên cậu vẫn phải kiềm chế một chút.
Cậu khẽ vuốt ve đôi môi đỏ mọng của cô rồi thì thầm: “Sao em lại nghĩ anh đã chạm vào người khác chứ? An Nhiên em để ý phải hay không?”