Hoắc Doãn Tư lấy khăn giấy ra đưa cho cô ta.
Cậu biết có rất nhiều người đang xem náo nhiệt, nhưng cậu vẫn phải nói rõ mọi chuyện với Tôn Điềm, cho nên cậu đã đợi Tôn Điềm bình tĩnh lại rồi mới nhẹ giọng nói: “An Nhiên cảm thấy rất có lỗi, cô cảm thấy nếu không phải vì cô thì có lẽ tôi và cô sẽ tiến tới hôn nhân.”
Tôn Điềm lộ ra vẻ có chút kích động: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Hoắc Doãn Tư rất thành thật: “Có lẽ thết Nhưng hôn nhân như vậy sẽ khiến cô không cảm thấy hạnh phúc, mà tôi cũng có thể dành phần lớn thời gian của mình ở công ty. Sau khi có con, tôi sẽ dành một chút thời gian để nuôi dưỡng nó."
Tôn Điềm nghe hiểu: "Nhưng anh sẽ không ở cùng em, đúng không?”
Hoắc Doãn Tư không phủ nhận.