Thân thể của Hoắc Doãn Tư hơi cứng đờ, cậu nghiêng đầu qua rồi vỗ nhẹ vào †ay của An Nhiên.
Tiểu Lâm Hi vẫn chưa ngủ.
Bởi vì chăn bông đắp lên người thấy nóng, cho nên đôi chân nhỏ của cậu bé đã đá tung cái chăn ra, Hoắc Doãn Tư khom lưng cởi quần áo của cậu bé ra, nhưng vẫn để lại một chiếc quần nhỏ, sau đó lại đi vào phòng lấy áo thun cotton của chính mình mặc cho Lâm Hi, chất liệu may rất thoải mái, nên Lâm Hi không làm phiền nữa mà ngoan ngoãn đi ngủ.
Khuôn mặt đang ngủ đó khiến người ta mềm lòng.
Sau khi Hoắc Doãn Tư chăm sóc con trai xong, lúc này cậu mới chú ý đến An Nhiên, sau đó đến ngồi bên mép giường rồi kéo An Nhiên ngồi xuống.
Khóe mắt của cô hơi đỏ lên.
Cậu nhẹ nhàng chạm vào chỗ đó rồi nhẹ giọng hỏi hỏi: "Tôn Điềm làm khó em sao? Cô ta đã nói gì?"
An Nhiên tự nhiên sẽ không nói cho Hoắc Doãn Tư nghe những lời đó.
Cô đi theo lòng bàn tay của cậu mà nắm lấy cánh tay của đối phương: "Em sẽ ở đây chăm sóc cho Lâm Hi. Anh xuống lầu tiếp khách đi! Nếu gặp phải Tôn Điềm thì đừng làm cô khó xử."