Có Ôn Noãn ở đây, An Nhiên cũng tự tại.
Thỉnh thoảng cô ngước mắt lên, sẽ nhìn thấy ánh mắt Hoắc Doãn Tư nhìn qua, phần lớn thời gian của anh đều là xã giao... Gần chín giờ người của tập đoàn Trung Thiên và Cố Vân Phàm xuất hiện.
An Nhiên đang muốn đi qua chào hỏi.
Tôn Điềm ngăn cản đường đi của cô: “Thư ký An, có thể nói chuyện không?”
Tôn Điềm mặc một bộ lễ phục màu hồng nhạt, rất thiếu nữ, làn da cũng trắng nốn.
An Nhiên nhìn cô, nghĩ Hoắc Doãn Tư thật ra rất có thẩm mỹ, anh ấy nói anh ấy tạm lấy một người vợ... ngoại hình của người vợ này không tạm chút nào, đúng là kiểu anh ấy thích.
Lúc này Tôn Điềm rõ ràng đã uống quá nhiều.
Cô nhìn ánh mắt An Nhiên, có vẻ ghen tị, thẳng thắn nói: “Thư ký An, lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô cảm thấy cô thật sự rất có khí chất, rất xinh đẹp, tôi khen cô trước mặt Hoắc Doãn Tư, nhưng tôi không ngờ cô lại cướp anh ấy trong tay tôi.”
Tôn Điềm nói xong, khóe mắt hơi ướt: “Tôi hận cô!”