An Nhiên nhìn, trong mắt có chút nóng.
Hồi ức về chiếc nhẫn kim cương này không hề tốt đẹp, cô không biết tại sao Hoắc Doãn Tư lại lấy nó ra.
Hoắc Doãn Tư biết cô đang nghĩ gì.
Anh nhẹ nhàng cầm tay cô, vóc dáng anh cao bàn tay cũng lớn, hoàn toàn bao lấy tay cô, cứ như vậy nắm một hồi lâu mới thì thầm bên tai cô: “Là anh cố ý đặt làm.”
Mẫu duy nhất trên thế giới, chữ cái phía trên chính là ý nghĩa đó.
Anh và An Nhiên, chưa bao giờ là An Nhiên vội vàng ở cùng với anh, vẫn là anh muốn cô.
Giọng Hoắc Doãn Tư khẽ run: “Đeo vào cho anh, lần này chúng ta từ từ.”