Sáng hôm sau, An Nhiên tỉnh lại trước, va vào mi mắt chính là gương mặt anh tuấn phóng đại.
Cô gối lên trên cánh tay rắn chắc của anh, ngẩng đầu ngắm anh.
Gen của nhà họ Hoắc tốt, anh lớn lên thật sự rất đẹp, An Nhiên nhịn không được mà duỗi tay nhẹ nhàng xẹt qua ngũ quan góc cạnh rõ ràng của anh, trong lòng thầm nghĩ nếu không cãi nhau thì thật tốt.
Dì Lâm nói, cô nên cẩn thận cân nhắc Hoắc Doãn Tư.
Cô cũng muốn, nhưng rõ ràng là bước đi của bọn họ không nhất trí, anh muốn cô buông tất cả mọi chuyện, chuyên tâm ở bên cạnh anh, mà cô thì lại có những chuyện không thể buông tay được.