Trong lòng anh có tức giận, nhưng thân thể của nhau lại vô cùng thành thật, đều là cả ba năm không có người nào khác,tối hôm qua lại nhẹ nhàng nếm qua mùi vị của đối phương, cho nên khi Hoắc Doãn Tư ôm cô đến phòng ngủ chính phía đông lầu hai, An Nhiên mặc dù kinh ngạc một chút nhưng cũng không có quá nhiều phản kháng, chỉ là ôm cổ anh khế lẩm bẩm: "Không thể uống thuốc nữa."
Hoắc Doãn Tư ngẩng người lên nhìn cô, ánh mắt nồng đậm như bóng đêm.
Một lát sau anh đưa tay mở ngăn kéo, lấy đồ từ bên trong ra... An Nhiên cảm thấy xấu hổ, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.