“Ông ấy từng giúp tôi!” An Nhiên nhìn anh: “Hoắc Doãn Tư, ơn tri ngộ của giám đốc Gố với tôi, anh vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu được! Bởi vì anh từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, anh chưa từng nếm qua cảm giác bị dồn vào tuyệt cảnh, cho nên anh căn bản không hiểu tôi đối với ông ấy...”
Cô còn chưa kịp nói xong thì Hoắc Doãn Tư đã ngắt lời cô: “Em không cần nói
nữa!” Bên trong xe, chỉ còn lại tiếng hô hấp của nhau.
An Nhiên khẽ vuốt mi, giọng nói hơi khàn: “Cho tôi xuống xe!”
Hoắc Doãn Tư nhìn trước xe, một lát, giọng hơi lạnh: "Dù sao tôi không đến mức chút phong độ này cũng không có! Để tôi đưa em về.”
Anh khởi động xe.
Cả đường đi hai người đều không nói chuyện, mười phút sau, An Nhiên phát hiện đây không phải hướng đi về phía nhà mình, cô nghiêng đầu hỏi anh: “Anh định đưa tôi đi đâu?”
Hoắc Doãn Tư không trả lời cô.