Không khí vô cùng yên tĩnh. An Nhiên khẽ nháy mắt, rất nhẹ nhàng hỏi: “Anh cho rằng là như vậy à?”
Hoắc Doãn Tư hỏi ngược lại cô ấy: “Vậy em đã từng nghĩ tới tương lai của chúng ta chưa? Đối với em, chuyện xảy ra giữa chúng ta ngày hôm qua chẳng tính là gì cả đúng không? Vì vậy, mới sáng sớm em đã đi mua thuốc, tôi tới sống ở chỗ em, em cũng rất miễn cưỡng có đúng không?”
Trong cơn tức giận, anh ấy nói rất nhiều, không tránh khỏi trở nên hùng hổ doạ người.
An Nhiên đã uống rượu, cô ấy thực sự cảm thấy rất không thoải mái, cô ấy không còn dư sức để cãi nhau với anh ấy, cô ấy dựa lưng vào ghế, thấp giọng lẩm bẩm: “Anh muốn tôi phải trả lời thế nào? Nói rằng vấn đề giữa hai người chúng ta chỉ cần ngủ một giấc sẽ có thể giải quyết được, tất cả mọi thứ đều không tồn tại nữa à?”
Hoắc Doãn Tư yên lặng nhìn cô ấy.
Anh ấy từ từ mở miệng: “Em rõ ràng biết suy nghĩ của Cố Vân Phàm, nhưng em vẫn ở lại bên cạnh ông ta, chẳng lẽ anh không được để ý à?”