€ó lẽ vì uống quá chén nên cuối cùng ông ta cũng nói ra sự thật.
Sau khi An Nhiên ở bên cạnh ông ta ba năm.
Ông ta mở miệng khàn giọng nói: “An Nhiên, dự tính ban đầu đối với cô không phải như thế này!”
An Nhiên say, nhưng không phải không còn biết gì. "Tổng giám đốc Cố, ngài say rồi!"
Cô xoay người lại nhìn ông ta, muốn chặn lại lời ông ta, nhưng Cố Vân Phàm xua tay: "An Nhiên, để tôi nói hết!"
Ông ta kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay và rít một hơi thật dài.
Ông ta nói: “Tôi chưa bao giờ mâu thuẫn như vậy! Một mặt là tôi mong cô và Doãn Tư có thể quay lại với nhau, dù sao hai người cũng có một đứa con, nhưng mặt khác, tôi cũng hy vọng sau khi về nước cậu ấy đính hôn càng sớm càng tốt, như vậy cô và cậu ấy vĩnh viễn không thể quay lại bên nhau. Cho dù sau này cậu ấy biết đến sự tồn tại của Lâm Hi, nhà họ Hoäc cũng sẽ không cho phép cậu ấy hủy hôn và tái hợp với cô lần nữa, bởi vì nhà họ Hoắc không thể nào bỏ được người kia! Nhưng sau khi Hoäc Doãn Tư quay về, trước khi kết hôn, cậu ấy đã gặp lại cô!”