Viên kim cương màu xanh hình quả lê mười hai cara ánh kim lóng lánh, vừa nhìn là biết cực kỳ quý giá.
An Nhiên ngơ ngác nhìn chiếc nhẫn.
Cô nhớ tới chiếc nhãn lúc trước, tim đập thình thịch, sợ hãi đến mức cầm lấy nó, lật lại nhìn mặt sau.
Không có khắc chữ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Quá nhanh!”
"Nhanh sao? Anh không nghĩ vậy!"
Hoắc Doãn Tư là muốn cắt ngang lời nói trong miệng cô, nước ấm cọ rửa hai người, chiếc nhẫn kim cương trong tay An Nhiên nặng tới nỗi cầm không chắc, nhưng cái đó cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là người đàn ông nóng bỏng đứng trước mặt cô...
Mùa đồng tuyết rơi dày đặc nhưng bên trong nhà vẫn ấm áp như ngày xuân.
Hoắc Doãn Tư vẫn luôn kiềm chế, sau khi đã thỏa mãn lập tức tha cho An Nhiên, tắm rửa cho cô sạch sẽ rồi bế cô vào phòng ngủ, đặt cô lên đệm mềm, giống như là đang chăm sóc Lâm Hi, anh ấy dùng khăn tắm lau khô người và bọc cô trong chiếc áo choàng tắm..