Lâm Bân cầm tiền rời đi, buổi tối An Nhiên về nhà kể lại chuyện này cho dì Lâm nghe, dì Lâm trong lòng rất vui mừng, nhưng ngoài mặt lại trách An Nhiên: “Cô lại giúp đỡ nó! Hai ba năm nay, cô luôn giấu diếm dì giúp đỡ nó, cô cho rằng dì không biết sao!... Đáng tiếc chính là nó không làm nên chuyện gì!”
An Nhiên làm sao có thể không biết dì Lâm đang nghĩ gì.
Cô nhẹ nhàng an ủi: “Anh Lâm không phải là người xấu, chỉ là anh ấy không được may mắn thôi.”
Trong lòng dì Lâm cảm thấy dễ chịu hơn xíu.
Dì còn muốn hỏi về chuyện của Hoắc Doãn Tư, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không hỏi...
Đêm nay Hoắc Doãn Tư không đến.
Buổi tối lúc An Nhiên đi ngủ, mới nhận được tin nhắn facebook biết được anh ấy đang đi công tác ở thành phố A bên cạnh, nói là đi một ngày sẽ về.
Lâm Hi dựa vào người cô, nhỏ giọng gọi bố. Trong lòng An Nhiên mềm nhữn, thật ra Lâm Hi chỉ gặp Hoắc Doãn Tư có mấy lần, cậu bé nhất định là rất thích Hoắc Doãn Tư! Cô nghiêng người ôm chặt lấy Lâm Hi, dỗ dành cậu bé: “Ngày mai bố sẽ về với con!”