Nhưng mang đứa trẻ về nhà họ Hoắc là chuyện không thực tế, từ cảnh tượng
dưới lầu có thể thấy rõ đôi vợ chồng trẻ con chưa hòa giải với nhau. CHẳng lẽ một người bố như ông, lại có thể đè bọn họ nằm cùng trên một chiếc giường hay sao?
Vì vậy dì Lâm đã do dự và hỏi về kế hoạch của bọn họ.
Hoắc Minh nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Lâm Hi rồi nói: “Con cháu sẽ có phúc đức riêng, chúng ta không tiện can thiệp quá sâu vào chuyện của hai vợ chồng trẻ kia! Nhưng ba người ở cùng nhau thì quá chật chội! Chưa kể Doãn Tư còn muốn chuyển đến sống ở đây nữa, Doãn Tư thật quá vô liêm sỉ, đã lâu như vậy rồi còn chưa thu xếp nhà mới, lát nữa tôi sẽ nói chuyện với nó!”
Ôn Noãn cũng gật đầu tán thành: “Bốn người là quá chật chội!”
Hoắc Minh cũng phụ họa theo: “Đúng vậy! Ít nhất phải có bốn phòng ngủ, hai phòng khách và hai phòng tắm. Người trẻ tuổi luôn thích có cuộc sống riêng tư. Tối nay cùng nhau bàn bạc, ngày mai sẽ di chuyển nơi ở luôn.”