An Nhiên nhẹ nhàng nói lời cảm ơn.
Cô ấy không gọi điện cho Hoắc Doãn Tư, dù sao bánh xe là do anh ấy làm hư nên anh ấy đưa tới là điều đương nhiên.
Bầu không khí ở tập đoàn Cố thị có chút uể oải.
An Nhiên vừa ngồi vào chỗ của thư ký, thư ký thứ hai đã đi tới nói: “Tâm trạng của Tổng giám đốc Cố không tốt.”
An Nhiên khẽ mỉm cười. Cả ngày nay cô ấy vẫn cố gắng tránh mặt Cố Vân Phàm, không chọc tức ông †a, điều kiện đầu tiên để làm thư ký thành công là phải biết nhìn mặt sếp đoán tâm
trạng, không nên đụng vào đầu họng súng.
Sau khi thuận lợi tan sở, cô ấy vừa mới mở cửa xe thì lập tức nghe thấy một giọng nói: “An Nhiên.”