Ước chừng là anh thành thục hơn, hai cái chạm kia rất động lòng. An Nhiên quay mặt đi.
Ánh mắt Hoắc Doãn Tư thâm thúy: Cô rõ ràng có cảm giác đối với sự đụng chạm của anh.
Nhưng đây là cảm giác của người phụ nữ đối với cơ thể đàn ông, có lẽ cơ thể của cô cũng khát vọng anh, nhưng tình cảm thì sao, cô còn khát vọng tình cảm của anh sao?
Những thứ siêu thoát ra khỏi cơ thể, ở chỗ cô, còn gì nữa không?
Hoắc Doãn Tư đưa tay vuốt ve mặt cô, bình tĩnh hỏi: “An Nhiên, em còn yêu tôi không? Tôi muốn nghe sự thật.”
An Nhiên lắc đầu.
Mấy năm nay cô có nghĩ tới anh, tốt xấu đều nghĩ tới, nhưng yêu hay không yêu... Thật sự cách cô quá xa xôi.
Ngoài cửa sổ sắc trời hoàn toàn tối đen.
Trong phòng ngủ ánh sáng ấm áp vàng vọt, chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của anh dịu dàng đi không ít.