Mười phút sau, An Nhiên dừng xe dưới lầu tập đoàn Hoắc thị.
Trước khi xuống xe, cô ngồi yên lặng nhìn thoáng qua vật trang trí thủy tinh kia, cô hiểu, đây là Hoắc Doãn Tư đang nhắc nhở cô về quá khứ của bọn họ.
Nhưng quá khứ, cuối cùng vẫn là quá khứ.
Sau khi gặp lại, anh đối xử với cô lúc lạnh lúc nóng, có lúc rất dịu dàng có lúc lại lạnh lùng, cô không rõ rốt cuộc anh muốn làm gì!
An Nhiên cầm điện thoại gọi cho anh.
Điện thoại kết nối, anh trực tiếp hỏi cô: “Đến rồi, lên đi!”
An Nhiên tựa lưng vào ghế.
Cô nhìn về phía trước, giọng nói khàn khàn: “Hoắc Doãn Tư, những lời này tôi
vốn không muốn nói với anh qua điện thoại, nhưng bây giờ tôi muốn hỏi anh một câu, trải qua mấy năm này, anh yêu tôi hay hận tôi?”