“Không yêu cô ấy, lại làm lỡ nhiều năm của cô ấy, cô gái trong sạch bị tôi chà đạp.
An Nhiên không lên tiếng. Cố Vân Phàm mở to mắt, than nhẹ: “Tôi biết rồi!”
Ngoài cửa, một bóng người mảnh khảnh lẳng lặng đứng, rõ ràng chính là nữ chính đang bàn tán, Lý Tư Ÿ.
Lúc An Nhiên đi vào, không đóng chặt cửa.
Gô và Cố Vân Phàm nói chuyện, tất cả đều rơi vào trong tai Lý Tư Ÿ.
Lời nói của Cố Vân Phàm, làm cho lòng cô ấy lạnh lão.
Cô ấy chờ vài năm, vẫn không đợi được đến lúc ông ta mềm lòng, bên cạnh ông ta luôn xuất hiện từng đóa từng đóa hoa nhỏ, bấm cũng bấm không xong, cô vẫn ngây thơ cho rằng mình là đóa đặc biệt nhất.
Thì ra, ông ta chưa bao giờ nghĩ tới việc cưới cô.
Thì ra, ông ta cũng không nghĩ tới, cô có vui vẻ hay không.
Thật ra, chính cô cũng không nghĩ tới, cô không vui vẻ, người duy nhất nghĩ tới dĩ nhiên là An Nhiên... người cô vẫn luôn chướng mắt.