Cậu dán sát mặt cô, nhìn chăm chăm vào gương mặt rưng rưng nước mắt ấy, giễu cợt: "Miệng vẫn còn cứng nhỉ!"
Mắt An Nhiên đỏ oạch, đôi môi run rẩy vẫn ngang ngạnh: "Tổng Giám đốc Hoắc có gì tốt chứ!"
Hoắc Doãn Tư trông cô chằm chặp.
Đàn ông và phụ nữ khác biệt, đàn ông bao giờ cũng lý trí hơn nhưng lại dễ kích động.
Ví dụ như bây giờ, rõ ràng Lâm Hi chỉ là chuyện nhỏ, cả hai chỉ cần bàn bạc sau này nuôi nấng cậu nhóc ra sao là được. Song lúc này Hoắc Doãn Tư chỉ muốn ôm người phụ nữ vào lòng, hôn lên đôi môi ấy, thậm chí là làm những chuyện quá đáng.
Cậu nhẹ nhàng sờ môi cô, giọng khàn đặc.
"Mấy năm nay tôi rất nhớ em."
An Nhiên không còn là cô gái không rành thế sự, do đó tất nhiên cô hiểu lời cậu nói. Những gì cậu đang nói không chỉ là nhớ nhung đơn giản, mà còn bao hàm cả ham muốn xác thịt của lứa đôi.
Cô tức giận quay mặt đi: "Đây là lý do anh gọi tôi đến đây ư?”
Hoắc Doãn Tư nhìn cô tức giận thì không biết nên nói gì nữa. Nhưng cậu vẫn không dăn lòng nổi mà kề sát vào tai cô, thủ thỉ: "Tôi rất nhớ đấy, vậy em có cho tôi không?”