Thân thể của An Nhiên dính chặt vào cánh cửa, giấy dụa kịch liệt, ánh mắt của cô nhìn cậu tựa băng lạnh: "Tổng Giám đốc Hoäc định vứt chi phiếu vào người tôi tiếp sao?"
Hoắc Doãn Tư không để ý lời mỉa mai của cô.
Cậu vứt chiếc áo bành tô của cô xuống, khẽ khàng vuốt ve vòng eo của cô, ghé sát vào tai cô, thỏ thẻ: "Sao lại không liên quan cơ chứ? Không liên quan thì sao em lại có hạt giống của tôi, không liên quan thì sao tôi lại có thêm một đứa con trai 2 tuổi?"
Mắt An Nhiên ửng đỏ: "Đồ khốn nạn!"
Trước sự phản kháng của cô, Hoắc Doãn Tư bế cô lên, trực tiếp vác cô tới phòng dành cho khách.
Nơi mà bọn họ phát sinh quan hệ lần cuối cùng.
An Nhiên bị cậu đè xuống chiếc giường mềm mại, những sợi tóc đen nhánh trải khắp ga giường, làm nổi bật lên làn da trắng muốt của cô. Hơn nữa, cô lại vô cùng mảnh dẻ nên khi cậu áp cô xuống, cả cơ thể của cô đều bị lún hết xuống giường.