Giọng người đàn ông hơi khàn, tựa ánh hoàng hôn của mùa đông, cũng có chút trêu vờn lòng người.
Hai người là người yêu cũ. Ít nhiều gì cũng có chút cảm giác nào đó.
Thế nhưng An Nhiên không có lòng dạ nào mà thưởng thức, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại, sau đó thấp giọng hỏi: "Anh biết rồi đúng không?"
"Biết gì cơ?" Cậu hỏi lại. An Nhiên không muốn nói ra nên hai người đành giằng co một lúc lâu.
Rốt cuộc Hoắc Doãn Tư cũng mở miệng: "Là chuyện về Lâm Hi sao? Vậy cứ em nói ra đi! Tôi đang ở bên căn hộ này."
Giọng điệu của cậu cực kỳ thản nhiên, An Nhiên không thể đoán được suy nghĩ của cậu.
Nhưng cô không muốn đến căn hộ ấy.