Có lễ vì cậu nhìn quá chăm chú, Lâm Hi bèn gọi một chú, sau đó cất giọng hỏi nhỏ: "Vì sao chú trông muốn khóc thế ạ?"
"Chú đâu có!"
Ba chữ thôi mà Hoắc Doãn Tư lại nói với giọng khàn khàn và khốn đốn.
Lúc này cậu đang ở rất gần Lâm Hi, gần tới mức cậu có thể ngửi thấy mùi sữa trên người Lâm Hi. Lâm Hi chỉ mới là một đứa bé tròn hai tuổi, trên người còn thơm mùi sữa.
Hoắc Doãn Tư cực kỳ muốn ôm cậu bé.
Lâm Hi thông minh lại thích cười, lúc cậu cười lên thì lộ ra hai chiếc răng sữa trắng tỉnh.
Cậu bé vươn cánh tay ngắn cũn: “Chú ôm ạ."
Hoắc Doãn Tư tự nhiên ôm cậu bé rồi đặt cậu bé lên đầu gối của mình, cậu bé không kìm nổi mà hôn cậu một chút. Tiểu Lâm Hi vừa hơi xấu hổ vừa hơi vui mừng.