An Nhiên mủi lòng.
Đèn đã tắt, mọi thứ đều tối đen nhưng trong vòng tay cô lại có một vật nhỏ mềm mại ấm áp. An Nhiên nhắc tới thành phố H với Lâm Hi, cô nói thành phố H rất thịnh vượng, hỏi cậu bé có muốn sống ở thành phố H không.
“Mẹ ơi, thịnh vượng là gì?”
"Ở đó có rất nhiều chuyện vuil Có rất nhiều người, có xe cộ, có nhiều nhà cao Tầng."
Lâm Hi mở to mắt như quả nho, "Thành phố B cũng có rất nhiều xe và người. Lâm Hi thích ở đây. Thành phố B cũng có tuyết, còn có đồ chơi máy móc!"
An Nhiên:...
Dì Lâm và Lâm Hi đều không muốn rời đi, An Nhiên cũng không thể tự mình dọn nhà được.
Cô chỉ có thể ở lại thành phố B. Những ngày tiếp theo, Hoắc Doãn Tư không xuất hiện ở trước mặt cô, cô tưởng cậu đã từ bỏ hoặc không còn hứng thú nữa, dù sao quan hệ giữa họ cũng đã chuyện cũ.