An Nhiên suy nghĩ một lúc rồi nhìn Tiểu Lâm Hi, cậu bé đang cầm một miếng sườn dê gặm ngon lành.
Cô ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Dì Lâm múc canh cho cô, cười nói: "Cô làm ấm người đi, lát nữa dì có chuyện muốn nói!"
Bà liếc nhìn An Nhiên: “Đừng để Lâm Hi nghe được, tuy rằng nó còn nhỏ nhưng có thể hiểu được.”
An Nhiên khẽ mỉm cười.
Dì Lâm nhìn vẻ mặt của cô, thầm nghĩ: An Nhiên và cậu Hoäc chắc chắn đã qua lại với nhau nhiều lần, nếu không cô gái này sẽ không lo lắng như vậy!
Ăn tối xong, Lâm Hi trở về phòng chơi đồ chơi.
Dì Lâm rửa bát rồi xách túi giấy đến phòng ngủ của An Nhiên, An Nhiên vừa mới tắm rửa lau tóc thì một túi giấy đựng tiền đặt xuống trước mắt cô.
Nhìn thoáng qua thì có vẻ như bốn, năm trăm nghìn.
"Dì Lâm, dì lấy đâu ra nhiều tiền thế?”