Lúc An Nhiên tỉnh lại, ngửi thấy hơi thở quen thuộc.
Cô giật mình mở mắt ra thì thấy Hoắc Doãn Tư ngồi bên cạnh mình, đang chăm chú nhìn cô.
“Sao anh lại ở đây?”
Hoắc Doãn Tư vẫn nhìn cô chằm chằm.
Một hồi lâu, cậu mới từ tốn mở miệng: “Đến lấy thuốc cho bố tôi , tiện đường thăm cô luôn!”
An Nhiên cởi áo khoác ra trả lại cho cậu.
Y tá đi tới rút kim cho cô, có lẽ là do bị Hoắc Doãn Tư ngồi kế bên ảnh hưởng nên tay hơi run bất cẩn khiến cô bị chảy máu, y tá vội vàng nói xin lỗi.
An Nhiên lắc đầu, cầm bông vải ấn.
Khi không chảy máu nữa, cô đi ra ngoài, Hoắc Doãn Tư đi theo phía sau cô, đến nơi không người An Nhiên đứng lại, cô xoay người về phía cậu, rất bình tĩnh nói: “Hoắc Doãn Tư, anh làm thế này không có chút ý nghĩa nào cả! Nếu như anh muốn nghe một đáp án rõ ràng thì tôi nói cho anh biết, trước kia tôi từng thích anh nhưng bây giờ thì không, không còn nữa.”
“Tôi biết!”
“An Nhiên, tôi không muốn có tình cảm của cô! Tôi có bạn gái.”