Bác sĩ xé đơn thuốc ra đưa cho cô, bảo cô đi nộp phí.
Mười phút sau, An Nhiên ngồi trong phòng truyền dịch, nhắm mắt im lặng. Cô cởi áo khoác trên người ra trùm lên mình nhưng toàn thân vẫn thấy ớn lạnh...
“Cô An!”
Y tá nhẹ nhàng gọi cô, An Nhiên mở mắt, y tá đặt túi chườm nóng vào lòng cô: “Ôm cái này sẽ thoải mái hơn một chút.”
An Nhiên hơi ngơ ngác, cô cảm thấy bệnh viện này phục vụ thật tốt.
Tầng hai bệnh viện, phòng viện trưởng.
Viện trưởng vùi đầu tìm tư liệu, vừa cười vừa tiện miệng hỏi: “Doãn Tư, cháu nhất định phải có bệnh án của cô An à, vậy đây nhất định là người cháu rất quan †âm! Còn chuyện tối hôm qua là sao thế?”
Hoắc Doãn Tư ngồi ở vị trí gần cửa sổ uống trà.
Cậu chỉ cần nghiêng đầu là có thể nhìn thấy khung cảnh mùa đông ở sân sau bệnh viện, tâm nhìn nơi đây rất tốt.