An Nhiên bị sốt, vốn đã rất khó chịu rồi.
Nhưng dù thế nào cô cũng sẽ không ngồi xe của cậu, cô đứng trên bậc thang, khép lại áo khoác mỏng trên người rồi nói: “Cảm ơn lòng tốt của Tổng Giám đốc Hoắc, tôi tự đón xe được rồi.”
Ánh mắt Hoắc Doãn Tư sâu thẳm.
Cậu nhìn cô hỏi: “Sao thế, sợ mắc nợ tôi à?
An Nhiên cụp mắt xuống: “Tổng Giám đốc Hoảc, tôi không có ý đó! Tôi chỉ là thấy... không tiện, Tổng Giám đốc Hoắc không phải đã có bạn gái rồi sao, dù sao cũng phải biết giữ ý chứ!”
Hoắc Doãn Tư nghĩ đến tờ báo sáng nay, có lẽ cô đã nhìn thấy.
Mặt cậu không chút thay đổi: “Ghen hả?”