Lúc Hoắc Doãn Tư đi ngang qua, thấy An Nhiên đang lười biếng.
Hôm qua An Nhiên bị mắc mưa, hôm nay vẫn không thoải mái, bây giờ lại bị sốt.
Cô nằm sấp trên bàn làm việc ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt trắng nõn dịu dàng hơi tái nhợt, nhưng hai gò má lại hơi ửng đỏ, sợi tóc màu đen rũ xuống, nửa che nửa đậy, rất là đẹp mắt.
Từ phương hướng của Hoắc Doãn Tư, thậm chí có thể nhìn thấy xương bả vai mỏng manh của cô.
Giống như là hai cánh ve mỏng manh.
Cậu thậm chí vẫn nhớ rõ, trước kia cô nằm ở trên người mình, một mảng nhỏ kia phập phồng quyến rũ, lần nào cũng đều lấm tấm mồ hôi...
Yết hầu Hoắc Doãn Tư hơi chuyển động.
Cậu vẫn chưa nghĩ đến tương lai của mình và An Nhiên, nhưng không thể phủ nhận rằng cậu vẫn khát vọng thân thể của cô... Cậu chưa từng có người phụ nữ nào khác, tất cả những cử chỉ thân mật giữa nam nữ, cậu chỉ từng làm với mỗi An Nhiên.