Bố cậu lại chấp nhận vô điều kiện, thậm chí rất thích An Nhiên, Hoắc Doãn Tư cũng không ngốc, cậu đoán được nguyên nhân, đó là bởi vì cậu thích An Nhiên, cho nên Hoắc Minh không so đo những phương diện khác của An Nhiên.
Tôn Điềm không phải người cậu thích, nên sẽ so đo ở phương diện khác.
Hoắc Doãn Tư chua xót cười: Chuyện yêu đương của cậu với Tôn Điềm, thực sự nhạt nhẽo đến vậy sao, nhạt đến mức bố mẹ cậu đều nhận ra?
Sáng sớm ngày hôm sau.
Hoắc Doãn Tư cài khuy măng sét rồi từ từ xuống lầu.
Hoắc Minh đã sớm ngồi ở trước bàn ăn, ông đang cầm một tờ báo, dùng giọng điệu quái gở đọc cho cậu nghe: “Tổng giám đốc Hoắc Thị ghé thăm phòng của bạn gái, chuyện vui với cô Tôn sắp tới.”