Tôn Điềm nghe xong thì thấy hoảng hốt.
Cho tới bây giờ cô ta vẫn không hiểu việc đời, sống như một cô công chúa trong tháp ngà.
Cô ta chưa từng nghĩ rằng người đàn ông cô ta thương nhớ nhất lại bàn điều kiện với cô ta.
Vì sao lại là người khác.
Sao cô ta có thể cam tâm, cô ta nhỏ giọng van xin: “Cô ta đâu đáng để anh phải làm như vậy! Hai người rõ ràng đã chia tay rồi mà.”
Hoắc Doãn Tư không trả lời.
An Nhiên trở về, thực ra cậu cũng chưa nghĩ ra định làm gì với cô, nhưng cậu nên nói chuyện rõ ràng với Tôn Điềm, cậu không thích Tôn Điềm, lúc này càng không có ý định kết hôn, cho nên cậu để cho cô ta lựa chọn.