Trăng lạnh như nước.
Trận mưa lúc sập tối đã sớm không còn dấu vết, chỉ còn lại ánh trăng lờ mờ.
Hoắc Doãn Tư nhìn An Nhiên lên lầu.
Cậu nhìn quanh bốn phía, điều kiện nơi này cũng khá ổn, đều là năm tầng lầu nhỏ mặc dù không có lắp thêm thang máy, nhưng lại mang một phong cách đặc biệt khác.
Với giá trị của An Nhiên hiện giờ, ở nơi này cũng không lạ.
Hoắc Doãn Tư dựa vào xe hút nửa điếu thuốc, cậu định lên lầu xem thử.
Đúng lúc này, một giọng nói rất nhỏ vang lên: “Hoắc Doãn Tư, có phải anh và cô ta từng có một đoạn quá khứ không?”