Cô phải xin Tổng Giám đốc Cố trước, nhanh chóng quay về thành phố H, như vậy bọn họ mới có thể cắt đứt hoàn toàn.
Trong xe, im lặng.
Cần gạt nước đung đưa qua lại, An Nhiên thỉnh thoảng lại nhìn Hoắc Doãn Tư, lúc này sắc mặt cậu như một bộ bài pu khơ, hoàn toàn khác với khi nấy.
Cuối cùng, chiếc Bentley màu trắng dừng lại trước tòa nhà của nhà họ Cố.
An Nhiên mở cửa xe: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Hoắc đã đưa tôi về!”
Hoắc Doãn Tư chỉ nhẹ nhàng cong môi dưới, cậu nghiêng người đóng cửa xe lại, cuối cùng còn ngước mắt nhìn cô, An Nhiên không muốn nhìn cậu, bước nhanh đi.
Hoắc Doãn Tư đang định lái xe đi.
Gậu lại nhìn thấy có một ít vết máu màu hồng nhạt trên tấm thảm trắng dưới ghế tay lái phụ.