Cậu im lặng nhìn cô một lúc lâu, sau đó bước nhanh đến, khoác áo khoác đen lên vai An Nhiên, giọng nói của cậu có hơi căng thẳng: “Lên xel”
An Nhiên không nhúc nhích.
Cô chỉ từ từ ngửa mặt lên trời, dưới mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt của cô lộ ra vẻ tinh xảo và khéo léo.
Đôi mắt của cô đen kịt.
Cô nhìn vào mắt cậu, nhẹ nhàng nói: “Hoắc Doãn Tư, chúng ta đã chia tay từ lâu rồi! Cho dù tôi có bị mưa xối chết cũng không liên quan gì đến anh, tôi cầu xin anh, anh có thể buông tha cho tôi không? Tôi rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, có thể cầu xin ngài Hoắc giơ cao đánh khế một lần không, có thể chừa lại cho tôi một chút chỗ được không?”