An Nhiên nói xong thì lập tức cầm áo khoác định rời đi.
Cô bước đi rất nhanh, bởi vì không cách nào để ở lại căn phòng này được nữa, nơi này và người ở đây đã khiến cô tan nát cõi lòng, những gì cậu nói bây giờ chắc chăn sẽ xóa sạch mọi điều tốt đẹp trong lòng cô.
Hoắc Doãn Tư lau nước trái cây trên mặt cô.
Từ từ đứng dậy.
Lúc ngón tay của An Nhiên chạm vào tay nắm cửa, một thân thể ấm áp dính vào người cô, tay của cậu cũng bao phủ bàn tay trắng nõn của cô, giọng nói có hơi khàn: “Em giận sao?”
Đứng trước quyền lực tuyệt đối, người phụ nữ này không chịu nổi một đòn.
An Nhiên biết mình giãy dụa cũng không thoát ra được nên cô dứt khoát không giấy dụa nữa, cô chỉ lạnh lùng hỏi: “Tổng Giám đốc Hoắc có ý gì đây? Nếu như Tổng Giám đốc Hoắc thật sự vội vàng như vậy, tôi có thể sắp xếp cho Tổng Giám đốc Hoắc?”