Ánh mắt cậu thật sâu: “Tôi nấu cho em! Xem ra lâu như vậy, hình như tôi chưa từng nấu cho em một bữa.”
An Nhiên trực tiếp từ chối: “Tôi không cần!”
Đôi mắt Hoắc Doãn Tư sâu thẳm: “Vậy tức là cà phê này không uống xong, tôi không ngại đi tìm Cố Vân Phàm, mượn thư ký của ông ta dùng một chút, tôi nghĩ dự án chục tỷ đổi một thư ký, ông ta hẳn là nguyện ý.”
An Nhiên tức giận: “Đồ khốn!”
Hoắc Doãn Tư chỉ vào ghế sô pha: “Ngồi xem TV đi! Tôi đi nấu cơm, có món sườn cừu em thích.”
Cậu bỗng nhiên cụp mắt xuống: “Món này, tôi làm khá ngon.”
An Nhiên chợt cảm thấy khổ sở.